Dòng nào dưới đây là tục ngữ?
Từ “đàn” trong câu nào dưới đây có nghĩa khác hoàn toàn với từ “đàn” trong “đàn chim”?
Bài thơ dưới đây nói về loại quả nào?
“Trông kìa, một đàn nhím
Bám chặt lấy thân cây
Chăm gội đầu tắm rửa
Đêm mơ màng cổ tích
Trăng rót đầy mật vào
Để sớm mai thức giấc
Cả khu vườn xôn xao...
Mẹ bế từng chú xuống
Bỏ lớp áo bên ngoài
Một màu trăng vàng đượm
Thơm lừng cả ban mai”.
Phả hương vào gió mây (Lương Đình Khoa)
Các vế trong câu ghép: “Bình minh, mặt trời như chiếc thau đồng đỏ ối chiếu xuống mặt biển, nước biển nhuộm màu hồng nhạt.” được nối với nhau bằng cách nào?
Từ đồng nghĩa với từ “quyến rũ” trong câu: “Tôi đã đi nhiều nơi, đóng quân nhiều chỗ phong cảnh đẹp hơn đây nhiều, nhân dân coi tôi như người làng và cũng có người yêu tôi tha thiết, nhưng sao sức quyến rũ, nhớ thương vẫn không bằng mảnh đất cọc cằn này.” (Nguyễn Khải) là:
Xét theo kiểu câu kể, câu văn “Có lúc chú lại vươn cổ buông tiếng hót say mê như một ca sĩ thực sự.” thuộc kiểu câu gì?
Nghệ thuật được sử dụng trong câu văn: “Vào khoảng cuối tháng ba, các cây sầu đâu ở vùng quê Bắc Bộ đâm hoa và người ta thấy hoa sầu đâu nở như cười.” (Vũ Bằng) là:
Cho các câu văn sau trong bài “Chiều tối” của Phạm Đức:
(1) Nắng bắt đầu rút lên những chòm cây cao, rồi nhạt dần và như hòa lẫn với ánh sáng trắng nhợt cuối cùng.
(2) Trong những bụi cây đã thấp thoáng những mảng tối.
(3) Màu tối lan dần dưới từng gốc cây, ngả dài trên thảm cỏ, rồi đổ lốm đốm trên lá cành, trên những vòm xanh rậm rạp.
(4) Bóng tối như bức màn mỏng, như thứ bụi xốp, mờ đen, phủ dần lên mọi vật.
(5) Trong nhập nhoạng, thỉnh thoảng lại bật lên một mảng sáng mờ của ánh ngày vương lại.
Trong số các câu trên có bao nhiêu câu ghép?
Có bao nhiêu kết từ trong câu: “Đặc điểm dễ nhận thấy của họa mi là vóc dáng nhỏ nhắn, xinh xắn của nó và bộ lông một màu vàng cháy, giản dị giống màu của đất đai hay màu của thân cây già.” (Vân Long)?
Dòng nào chưa thực hiện đúng quy tắc sử dụng dấu câu?
Cho các câu sau:
(1) Dưới gốc chi chít những búp măng non.
(2) Búp thì mới nhô khỏi mặt đất, búp thì cao ngang ngực em, búp vượt quá đầu em...
(3) Trên thân cây tua tủa những vòi xanh ngỡ như những cánh tay vươn dài.
(4) Em cứ nghĩ những búp măng ấy chính là những đứa con thân yêu của tre năm năm tháng tháng được mẹ chăm chút, ngày một lớn lên, ngày một trưởng thành trong bóng mát yêu thương.
(5) Thân tre vừa tròn lại vừa gai góc.
Em hãy sắp xếp các câu trên để tạo thành một đoạn văn hoàn chỉnh.
Chủ ngữ của câu: “Những thân cây to lớn, nhẵn nhụi đứng bất động trong bóng râm màu xanh của những cành cây xòe rộng với tầng này chồng lên tầng kia tạo thành mái che rậm rạp, khiến cho ánh mặt trời chói chang tháng Sáu khi lọc qua những lớp cành này chỉ còn là những cái đốm vàng dễ vỡ trên mặt đất.” (Richard Adams) là gì?
Từ, cụm từ nào viết sai chính tả?
Từ “như” trong câu: “Căn phòng như được dát vàng bởi ánh mặt trời xuyên qua những tấm rèm màu bắp chín, bóng của hàng dương lá rung dệt hoa văn rọi lên bức tường quét vôi trắng, tạo thành một tấm thảm treo tường cực kì hiếm lạ, tấm thảm ấy sống động, không ngừng thay đổi và đong đưa.” (L.M. Montgomery) dùng để nối:
Từ nào dưới đây có nghĩa là “chiếm giữ một mình, không chia sẻ cho ai”?
Đọc đoạn văn sau và cho biết:
“Sương đã tan hết và mặt trời nhô khỏi tấm chăn trắng như bông của biển mây phương đông. Mặt trời cũng trắng như nhúng sữa. Dần dần, màu trắng của mặt trời chói chang hơn và ánh nắng chiếu xuống mặt đất cũng ấm nóng hơn.”
(Dương Thu Hương)
Đoạn văn sau liên kết câu bằng cách nào?
Phần gạch chân trong câu: “Gió Tây lướt thướt bay qua rừng, quyến hương thảo quả đi, rải theo triền núi, đưa hương thảo quả ngọt lựng, thơm nồng vào những thôn xóm Chin San.” (Ma Văn Kháng) làm rõ nghĩa cho từ ngữ nào dưới đây?
Nghĩa của hai câu hỏi này khác nhau như thế nào?
a. Nhà vua chọn người như thế nào để nối ngôi?
b. Nhà vua chọn người để nối ngôi như thế nào?
Dòng nào gồm tất cả các từ chứa tiếng “quyền” mang nghĩa “những điều do có địa vị hay chức vụ mà được làm”?
Đoạn văn sau đây chưa được điền dấu câu:
“Ngày chủ nhật, mẹ dẫn con đi chơi vườn hoa (1) Sao vườn hoa đẹp thế mẹ nhỉ (2) Bao nhiêu là hoa, con nhìn đâu cũng thấy những bông hoa đủ màu sắc (3) Mẹ ơi, mẹ trông kìa, trước mặt mẹ con ta là một bông hoa đỏ thắm (4) Sao lại có bông hoa đẹp thế hở mẹ (5) Con đoán rằng bông hoa mẹ kể cho con nghe trong câu chuyện cổ tích hôm nọ cũng chỉ đẹp như thế là cùng (6).”
Em hãy cho biết có thể điền dấu chấm hỏi để kết thúc những câu nào trong đoạn?
Đoạn văn sau có bao nhiêu câu cảm?
Ngày còn bé, có lần tôi đã thấy anh họ tôi đi đôi giày ba ta màu xanh nước biển. Chao ôi! Đôi giày mới đẹp làm sao! Cổ giày ôm sát chân. Thân giày làm bằng vải cứng, dáng thon thả, màu vải như màu da trời những ngày thu. Phần thân giày gần sát cổ có hai hàng khuy dập vào luồn một sợi dây trắng nhỏ vắt ngang. Tôi tưởng tượng nếu mang nó vào chắc bước đi sẽ nhẹ và nhanh hơn, tôi sẽ chạy trên những con đường đất mịn trong làng trước cái nhìn thèm muốn của các bạn tôi…
(Trích Đôi giày ba ta màu xanh – Hàng Chức Nguyên)
Chủ ngữ của câu “Những lá bàng mùa đông đỏ như đồng ấy, tôi có thể nhìn cả ngày không chán.” là:
Các câu trong đoạn văn sau được nối với nhau bằng cách nào?
“Trong cuộc đời đầy truân chuyên của mình, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tiếp xúc với văn hoá nhiều nước, nhiều vùng trên thế giới, cả ở phương Đông và phương Tây. Trên những con tàu vượt trùng dương, Người đã ghé lại nhiều hải cảng, đã thăm các nước châu Phi, chầu Á, châu Mĩ. Người đã từng sống dài ngày ở Pháp, ở Anh. Người nói và viết thạo nhiều thứ tiếng ngoại quốc: Pháp, Anh, Hoa, Nga… và Người đã làm nhiều nghề.”
Đọc đoạn văn sau:
Mùa thu, trời như một chiếc dù xanh bay mãi lên cao. Các hồ nước quanh làng như mỗi lúc một sâu hơn. Chúng không còn là hồ nước nữa, chúng là những cái giếng không đáy, ở đó ta có thể nhìn thấy bầu trời bên kia trái đất. (Nguyễn Trọng Tạo)
Tác giả muốn diễn tả điều gì qua cách nói: “Chúng không còn là hồ nước nữa, chúng là những cái giếng không đáy, ở đó ta có thể nhìn thấy bầu trời bên kia trái đất.”?
Đọc khổ thơ sau và cho biết:
“Em yêu màu nâu
Áo mẹ sờn bạc
Đất đai cần cù
Gỗ rừng bát ngát”
(Phạm Đình Ân)
Những hình ảnh gần gũi thân thuộc mang màu nâu giản dị như: “áo mẹ sờn bạc”, “đất đai cần cù”, “gỗ rừng bát ngát” trong khổ thơ trên đã gợi tả điều gì về đất nước và con người Việt Nam?