Bài thi dành cho học sinh đầu lớp 5 muốn xác định trình độ hiện tại so với yêu cầu của các đề thi vào 6 môn Tiếng Việt. Đề thi bao quát các dạng bài và chủ điểm kiến thức thường gặp, hỗ trợ học sinh xây dựng lộ trình ôn thi phù hợp.
Học sinh ấn nút Làm bài để bắt đầu (đăng nhập nếu đã có tài khoản, đăng kí miễn phí nếu chưa có tài khoản trên TAK12). Sau khi hoàn thành, học sinh sẽ nhìn thấy kết quả bài làm và báo cáo phân tích chi tiết, khuyến nghị lộ trình học phù hợp.
Dòng nào dưới đây không phải tác dụng của biện pháp nghệ thuật nhân hoá trong khổ thơ:
“Chim ơi, chim nói
Chuyện chi, chuyện chi?
Lòng vui bối rối
Đời lên đến thì...”
Câu nào có từ viết sai chính tả?
Từ nào dưới đây có tiếng “tài” khác nghĩa với tiếng “tài” trong ba từ còn lại?
Xét về mặt từ loại, từ được gạch chân nào trong các câu dưới đây là động từ chỉ trạng thái?
Nhà văn tài năng này đã xây dựng nên một thế giới tưởng tượng sống động về loài vật bằng ngôn từ.
Chim bay vút lên khoe trăm màu áo đan chéo nhau trong không trung: nâu, trắng, mun, vàng, xám, tím biếc... (Võ Văn Trực)
Những chú chim đang xòe cánh lượn và cất tiếng hót say mê.
Nàng đã quá yêu mảnh đất này mà không ngờ tới, yêu nó như yêu khuôn mặt của mẹ trong giờ cầu kinh dưới ánh đèn. (Margaret Mitchell)
Câu: “Những ngọn đèn đánh cá như những vì sao rơi trên mặt nước lung linh.” là:
Tác dụng của các dấu phẩy trong câu: “Cơn mưa buổi sáng đã dứt vào khoảng giữa trưa, những đám mây màu tro u ám, nặng nề đã bị luồng gió Nam thổi bay đi mất.” là:
Cặp từ trái nghĩa trong câu: “Rừng hôm nay như ngày hội của màu xanh, màu xanh với nhiều sắc độ đậm nhạt, dày mỏng khác nhau.” (Ngô Quân Miện) là:
Nhận định nào dưới đây chưa đúng?
Dòng nào viết đúng quy tắc viết hoa?
Cho câu văn sau: “(1) Cây rơm như một cây nấm khổng lồ không chân. (2) Cây rơm đứng từ mùa gặt này đến mùa gặt tiếp sau. (3) Cây rơm dâng dần thịt mình cho lửa đỏ hồng căn bếp, cho bữa ăn rét mướt của trâu bò. (4) Vậy mà nó vẫn nồng nàn hương vị và đầy đủ sự ấm áp của quê nhà.” (Phạm Đức)
Nhận định nào dưới đây không đúng?
Đọc đoạn thơ sau và cho biết:
“Em yêu màu vàng
Lúa đồng chín rộ
Hoa cúc mùa thu
Nắng trời rực rỡ”
(Phạm Đình Ân)
Trong đoạn thơ trên, những hình ảnh đẹp đẽ với sắc vàng đặc trưng: “Lúa đồng chín rộ”, “Hoa cúc mùa thu”, “Nắng trời rực rỡ” gợi lên khung cảnh quê hương như thế nào?
Cho các câu:
(1) Vì muốn thử trí thông minh của Hoa Đà, thầy chỉ vào cây dâu rất cao trong vườn rồi đố cậu không trèo lên cây mà hái được lá dâu xuống.
(2) Hoa Đà suy nghĩ một lát rồi bứt một nắm cỏ non đưa đến trước hai con dê, hai con dê nhìn thấy cỏ non, lao vội ra ăn chẳng còn tâm trí mà húc nhau nữa.
(3) Lần khác, thầy lại đố Hoa Đà tách hai con dê đang húc nhau trong sân ra để lấy lối đi.
(4) Thầy thuốc họ Thái thấy Hoa Đà vô cùng thông minh lại chăm chỉ nên liền nhận làm đệ tử và dìu dắt cậu trở thành danh y nổi tiếng của Trung Hoa thời cổ đại.
(5) Lúc còn nhỏ, Hoa Đà đã được mẹ đưa tới nhà thầy thuốc họ Thái để xin học.
(6) Hoa Đà bèn lấy hòn đá buộc vào đầu một sợi dây thừng rồi ném lên ngọn cây cao nhất, vít cành xuống và hái được lá dâu khiến thầy rất hài lòng.
Em hãy sắp xếp các câu trên để tạo thành một câu chuyện hoàn chỉnh.
Dấu hai chấm trong câu nào dưới đây có tác dụng báo hiệu lời giải thích cho bộ phận đứng trước?
Cho các câu văn: “Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lí ấy không bao giờ thay đổi”. (Hồ Chí Minh)
Đại từ được gạch chân trong các câu văn trên thay thế cho phần nào dưới đây?
Kết thúc bài thơ “Đàn gà mới nở”, nhà thơ Phạm Hổ viết:
“Vườn trưa gió mát
Bướm bay dập dờn
Quanh đôi chân mẹ
Một rừng chân con.”
Hình ảnh ở hai câu thơ cuối trong đoạn trên giúp ta cảm nhận được điều gì?
Đọc đoạn thơ sau và trả lời câu hỏi:
Nơi này ai cũng quen
Ngay từ thời tấm bé
Khi tay bà, tay mẹ
Còn dắt vòng đi men
Nơi bố mẹ ngày đêm
Lúc nào qua cũng vội
Nơi bạn bè chạy tới
Thường lúc nào cũng vui
Nơi này đã đưa tôi
Buổi đầu tiên đến lớp
Nay con đường xa tắp
Vẫn đang chờ tôi đi.
(Ngưỡng cửa - Vũ Quần Phương)
Khổ thơ thứ nhất gợi tả ngưỡng cửa là nơi như thế nào?
Em hiểu hình ảnh “Nơi bố mẹ ngày đêm/ Lúc nào cũng qua vội” như thế nào?
Tác giả muốn diễn tả điều gì qua khổ thơ cuối của bài thơ?
Khi đã lớn hơn, sắp là những cô cậu học sinh THCS, bước qua ngưỡng cửa của ngôi nhà thân yêu, em sẽ làm gì để bố mẹ và mọi người thấy rằng em đã tự lập, vững vàng và trưởng thành hơn.
Đọc câu chuyện sau và trả lời câu hỏi:
HẠNH PHÚC LÀ CHO ĐI
Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên “người bạn của sinh viên” vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học trò.
Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.
Cậu sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: “Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy trò mình cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta khi không tìm thấy đôi giày thế nào!”.
Vị giáo sư ngăn lại: “Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người
nghèo ra để trêu chọc, mua vui cho bản thân. Em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày và chờ xem phản ứng ông ta ra sao”.
Cậu sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó. Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền.
Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kĩ. Sau đó, ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai.
Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày.
Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quỳ xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một món quà đúng lúc, cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn, người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.
Cậu sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: “Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?”.
Người thanh niên trả lời: “Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: “Cho đi còn hạnh phúc hơn nhận về””.
(Sưu tầm)
Qua câu chuyện trên, tác giả muốn nhắn nhủ với chúng ta điều gì?
Theo em, tại sao tác giả lại nói “hạnh phúc là cho đi”? Viết đoạn văn ngắn 5 – 7 câu làm rõ điều đó.
Francis Bacon cho rằng: “Tri thức là sức mạnh.”. Em có đồng ý với ý kiến đó không, vì sao?