Thành ngữ nào dưới đây chỉ một việc làm nguy hiểm?
Đọc đoạn văn và cho biết:
“Thân tre vừa tròn lại vừa gai góc. Trên thân cây tua tủa những vòi xanh ngỡ như những cánh tay vươn dài. Dưới gốc chi chít những búp măng non. Búp thì mới nhô khỏi mặt đất, búp thì cao ngang ngực em, búp vượt quá đầu em… Em cứ nghĩ những búp măng ấy chính là những đứa con thân yêu của tre, năm năm tháng tháng được mẹ chăm chút, ngày một lớn lên, ngày một trưởng thành trong bóng mát yêu thương.” (Bùi Ngọc Sơn)
Đoạn văn trên có các kết từ (quan hệ từ) là:
Đọc câu ghép sau và trả lời câu hỏi: “Lá không lớn, cành chẳng um tùm lắm nhưng toàn thân nó toát ra không khí mát dịu, êm ả, khiến ta chìm ngợp giữa một điệu ru thấp thoáng, mơ hồ.” (Phạm Đức).
Các vế của câu ghép trên được nối với nhau bằng cách nào?
Dấu hai chấm trong câu nào dưới đây không có có tác dụng báo bộ phận đứng sau là lời giải thích cho bộ phận đứng đằng trước?
Bài thơ dưới đây nói về loại quả nào?
|
“Trông kìa, một đàn nhím Bám chặt lấy thân cây Chăm gội đầu tắm rửa Phả hương vào gió mây |
Đêm mơ màng cổ tích Trăng rót đầy mật vào Để sớm mai thức giấc Cả khu vườn xôn xao... |
Mẹ bế từng chú xuống Bỏ lớp áo bên ngoài Một màu trăng vàng đượm Thơm lừng cả ban mai”. (Lương Đình Khoa) |
Chủ ngữ trong câu: “Mới chớm hè nhưng mặt trời như đang muốn phả hơi nóng như thiêu đốt của nó lên bầu không gian vẫn còn dư âm của mùa xuân tươi đẹp.” (André Chedid) là:
Cho các câu:
(1) Hòn núi từ màu xám xịt đổi ra màu tím sẫm, từ màu tím sẫm đổi ra màu hồng, rồi từ màu hồng lần lần đổi ra màu vàng nhạt.
(2) Cho đến lúc mặt trời chễm chệ ngự trị trên chòm mây, ngọn núi mới trở lại màu xanh biếc thường ngày của nó.
(3) Những buổi bình minh, mặt trời còn bẽn lẽn núp sau sườn núi, phong cảnh nhuộm những màu sắc đẹp lạ lùng.
Có thể sắp xếp các câu trên theo thứ tự nào sau đây để liên kết chúng tạo thành một đoạn văn hoàn chỉnh?
Đọc đoạn văn sau và trả lời câu hỏi:
“Con gà nào cất lên một tiếng gáy. Và ở góc vườn, tiếng cục tác làm nắng trưa thêm oi ả, ngột ngạt. Không một tiếng chim, không một sợi gió. Cây chuối ngủ, tàu lá lặng đi như thiếp vào trong nắng. Đường làng vắng ngắt. Bóng tre, bóng duối cũng lặng im.
Ấy thế mà mẹ phải vơ vội cái nón cũ, đội lên đầu, bước vào trong nắng, ra đồng cấy nốt thủa ruộng chưa xong.
Thương mẹ biết bao nhiêu, mẹ ơi!”
(“Nắng trưa” - Băng Sơn)
Đoạn văn trên tác giả đã nhân hoá sự vật nào?
Nêu tác dụng của biện pháp nhân hóa được sử dụng trong đoạn thơ.
Viết đoạn văn 8 - 10 câu nêu cảm nhận của em về khung cảnh buổi trưa ở làng quê được thể hiện trong những câu văn trên.
Em hãy viết một bài văn tả lại một đồ dùng trong nhà giúp ích cho cuộc sống hàng ngày trong gia đình của em.