Đọc đoạn thơ sau và trả lời câu hỏi:
BẦU TRỜI TRONG QUẢ TRỨNG
Tôi kể với các bạn
Một màu trời đã lâu
Đó là một màu nâu ...
Bầu trời trong quả trứng
Không có gió có nắng
Không có lắm sắc màu
Một vòm trời như nhau:
Bầu trời trong quả trứng.
Tôi chưa kêu “chiếp chiếp"
Chẳng biết tìm giun, sâu
Đói, no chẳng biết đâu
Cứ việc mà yên ngủ...
Tôi cũng không hiểu rõ
Tôi sinh ra vì sao
Tôi đạp vỡ màu nâu
Bầu trời trong quả trứng
Bỗng thấy nhiều gió lộng
Bỗng thấy nhiều nắng reo
Bỗng tôi thấy thương yêu
Tôi biết là có mẹ
Đói, tôi tìm giun dế
Ăn no xoải cánh phơi...
Bầu trời ở bên ngoài
Sao mà xanh đến thế!
XUÂN QUỲNH
Dấu ba chấm (…) trong câu thơ “Đó là một màu nâu ...” thể hiện điều gì? Theo em câu thơ thuộc kiểu câu nào xét theo mục đích nói?
Ghi lại đại từ xưng hô được dùng trong bài thơ trên?
Em thấy bầu trời trong quả trứng được gà con kể lại như thế nào?
Theo em gà con thích cuộc sống bên trong quả trứng hay bầu trời và cuộc sống bên ngoài? Vì sao?
Đọc đoạn thơ sau và trả lời câu hỏi:
Chiều đi học về
Chúng em qua ngôi nhà xây dở
Giàn giáo tựa cái lồng che chở
Trụ bê tông nhú lên như một mầm cây
Bác thợ nề ra về còn huơ huơ cái tay:
Tạm biệt!
Ngôi nhà tựa vào nền trời sẫm biếc
Thở ra mùi vôi vữa nồng hăng
Ngôi nhà giống bài thơ sắp làm xong
Là bức tranh còn nguyên màu vôi, gạch.
(Về ngôi nhà đang xây, Đồng Xuân Lan)
Tác giả đã nhân hóa “ngôi nhà” bằng cách nào?
Phép so sánh trong hai câu thơ “Ngôi nhà giống bài thơ sắp làm xong/ Là bức tranh còn nguyên màu vôi gạch” cho ta thấy điều gì về ngôi nhà đang xây? Em hãy viết khoảng 2-3 câu trình bày.
Xét theo quan hệ về âm và nghĩa của từ, hai từ “tựa” trong hai đoạn thơ trên có quan hệ với nhau như thế nào về nghĩa?
Em hãy nêu tác dụng của dấu hai chấm trong đoạn thơ trên.
Em hãy đóng vai chú gà con nhỏ bé, đáng yêu kể về những điều thú vị của thế giới bên ngoài mà gà con thấy từ khi rời “Bầu trời trong quả trứng”.