Đọc đoạn văn dưới đây và trả lời câu hỏi:
(1) Mùa thu, trời như một chiếc dù xanh bay mãi lên cao. (2) Các hồ nước quanh làng như mỗi lúc một sâu hơn.(3) Chúng không còn là hồ nước nữa, chúng là những cái giếng không đáy, ở đó ta có thể nhìn thấy bầu trời bên kia trái đất.
(4) Những con nhạn bay thành đàn trên trời cao, như một đám mây mỏng lướt qua thôn làng, gieo xuống những tiếng kêu mát lành, trong veo sương sớm, khiến tim tôi vang lên dịu dàng những câu thơ không nhớ đã thuộc tự bao giờ.
(Theo Nguyễn Trọng Tạo)
Từ “đó” trong câu số (3) chỉ sự vật nào?
Đoạn văn trên có bao nhiêu câu đơn và bao nhiêu câu ghép?
Biện pháp nghệ thuật nào được sử dụng trong đoạn văn trên?
Các câu (1), (2), (3) trong đoạn trên liên kết với nhau bằng cách nào?
Các vế trong câu: “Chúng không còn là hồ nước nữa, chúng là những cái giếng không đáy, ở đó ta có thể nhìn thấy bầu trời bên kia trái đất.” được nối với nhau bằng cách nào?
Có bao nhiêu tính từ trong câu văn số (4) ở đoạn trên?
Chủ ngữ trong câu: “Những con nhạn bay thành đàn trên trời cao, như một đám mây mỏng lướt qua thôn làng, gieo xuống những tiếng kêu mát lành, trong veo sương sớm, khiến tim tôi vang lên dịu dàng những câu thơ không nhớ đã thuộc tự bao giờ.” là:
Từ “đàn” trong câu nào dưới đây đồng âm với từ “đàn” trong câu số 4?
Tác giả muốn diễn tả điều gì qua cách nói: “Chúng không còn là hồ nước nữa, chúng là những cái giếng không đáy, ở đó ta có thể nhìn thấy bầu trời bên kia trái đất.”?
Trong câu chuyện "Bé Ong và mùa xuân", tác giả Đinh Thị Thu Hằng có viết:
Mùa xuân, đồng nội đẹp như một bức tranh. Chim vào mùa gọi bạn, bướm tìm đàn rong chơi. Bé Ong được phép theo mẹ đi tìm nhuỵ hoa. Gió hây hẩy, mặt đất phủ đầy cỏ xanh và lấm tấm hoa vàng. Bé Ong reo lên thích thú.
Dựa vào những gợi ý từ đoạn văn trên, em hãy viết một đoạn văn ngắn khoảng 100 từ miêu tả bức tranh mùa xuân trên cánh đồng.