Dòng nào dưới đây gồm toàn các từ gạch chân mang nghĩa chuyển?
Câu nào dưới đây không chứa cặp từ hô ứng?
Vị ngữ của câu: “Tùy theo sự phân bố của đảo, mặt vịnh Hạ Long lúc tỏa mênh mông, lúc thu hẹp lại thành ao, thành vũng, lúc bị kẹp giữa hai triền đảo như một dòng suối, lúc uốn quanh chân đảo như dải lụa xanh.” (Thi Sảnh) là:
Trong câu: “Mỗi hòn đá, gốc cây, mỗi loài thú, loài chim, cho đến từng loài thủy tộc nơi đây đều gắn với một sự tích li kì.”, dấu phẩy có tác dụng gì?
Đoạn thơ sau có những tên riêng địa lí nào viết chưa đúng quy tắc viết hoa?
“Ai qua phú thọ
Ai xuôi trung hà
Ai về hưng hoá
Ai xuống khu ba
Ai vào khu bốn…
Sông thao nao nức sóng dồi
Ai về hà nội thì xuôi cùng thuyền.”
Theo Tố Hữu
Đoạn văn sau đây chưa được điền dấu câu:
- Bác thợ (1) Sao bác chỉ kể chuyện rùng rợn vậy (2) Bác không thấy là tôi đã sợ đến mức dựng hết cả tóc gáy lên à (3)
- Bác chẳng biết gì hết (4) Sau gáy bác, tóc đã mềm lại mọc sát da đầu, rất khó cắt (5)
Em hãy cho biết có thể điền dấu chấm than để kết thúc những câu nào trong đoạn?
Đọc bài thơ sau và hoàn thành yêu cầu bên dưới:
Đếm
Con đếm được mấy mùa thu qua
Ngày tựu trường tưng bừng áo mới
Mùa hạ nắng trong veo vời vợi
Đếm những điểm mười khoe mẹ, khoe cha
Con đếm được những đoạn đường đi qua
Đếm những niềm vui dại khờ tuổi trẻ
Đếm tất cả những gì trên đời này có thể
Duy chỉ một điều không đếm nổi, mẹ ơi !…
Những nắng cùng sương theo mẹ suốt một đời
Tiếng kẽo kẹt oằn vai con đường sỏi đá
Mẹ gánh buồn vui qua tháng ngày vất vả
Giờ tóc bạc màu, lưng mẹ lại còng thêm…
Con đếm được tất cả những mùa xuân
Đếm mùa đông quất từng cơn gió lạnh
Đếm những vần thơ viết vụng về tặng mẹ
Duy một điều không đếm nổi, mẹ ơi !…
(Ngô Thị Thanh Nhàn)
Hình ảnh “những nắng cùng sương theo mẹ suốt một đời” khiến em liên tưởng tới câu thành ngữ nào?
“Nắng” và “sương” trong câu “Những nắng cùng sương theo mẹ suốt một đời” được dùng theo nghĩa đen hay nghĩa bóng?
Một câu ghép có trong bài thơ trên là: .
Em hiểu hình ảnh thơ “Những nắng cùng sương theo mẹ suốt một đời” như thế nào?
Theo em, trong bài thơ trên, điều tác giả không đếm nổi là điều gì?
Hãy viết cảm nhận của em về hình ảnh người mẹ trong bài thơ trên.
Cho đoạn sau:
(1) Phượng không phải là một đóa, không phải vài cành; phượng đây là cả một loạt, cả một vùng, cả một góc trời đỏ rực. (2) Mỗi hoa chỉ là một phần tử của xã hội thắm tươi; người ta quên đóa hoa, chỉ nghĩ đến cây, đến hàng, đến những tán hoa lớn xòe ra như muôn ngàn con bướm thắm đậu khít nhau. (Hoa học trò - Xuân Diệu)
Phân tích cấu tạo ngữ pháp của câu 1 trong đoạn trên.
(1) Phượng không phải là một đóa, không phải vài cành; phượng đây là cả một loạt, cả một vùng, cả một góc trời đỏ rực.
+ Chủ ngữ 1: .
+ Vị ngữ 1: .
+ Chủ ngữ 2: .
+ Vị ngữ 2: .
Tác giả muốn diễn tả điều gì trong câu: “Mỗi hoa chỉ là một phần tử của xã hội thắm tươi; người ta quên đóa hoa, chỉ nghĩ đến cây, đến hàng, đến những tán hoa lớn xòe ra như muôn ngàn con bướm thắm đậu khít nhau.”?
Hình ảnh “những tán hoa lớn xòe ra như muôn ngàn con bướm thắm đậu khít nhau” gợi tả hoa phượng như thế nào?
Cho câu chuyện sau:
LÒNG BIẾT ƠN VÀ NIỀM MƠ ƯỚC
Ngày nọ, một gia đình quý tộc giàu có nước Anh đã đưa con về một vùng quê nghỉ mát. Trong khi nô đùa, tai nạn đã xảy ra: Cậu con trai nhỏ của họ sa chân ngã xuống một vực nước sâu. Tất cả tưởng như vô vọng, không còn cách nào cứu sống một cậu bé không biết bơi. Thế rồi từ xa, nghe tiếng kêu thất thanh, một cậu bé nhem nhuốc, con của một người nông dân nghèo trong vùng đã chạy tới tiếp cứu.
Nhà quý tộc đã hết sức biết ơn cậu bé nhà nghèo. Thay vì chỉ nói lời cảm ơn và kèm theo một ít tiền hậu tạ, ông ân cần hỏi cậu bé:
- Khi lớn lên, cháu muốn làm gì?
Cậu bé lễ phép thưa:
- Dạ, chắc cháu sẽ tiếp tục nghề làm ruộng như cha cháu.
Nhà quý tộc lại gặng hỏi:
- Thế cháu không còn ước mơ nào lớn hơn nữa sao?
Cậu bé im lặng cúi đầu một lúc rồi mới trả lời:
- Dạ thưa bác, nhà cháu nghèo thế này thì cháu còn biết ước mơ điều gì nữa đây?
- Nhưng bác muốn biết là nếu cháu được phép ước mơ thì cháu sẽ ước mơ điều gì nào?
Lần này cậu bé thật thà trả lời ngay:
- Thưa bác, cháu muốn được đi học, cháu muốn trở thành bác sĩ.
Sau này, cậu bé ngày xưa không biết bơi được cứu sống đã trở thành một vĩ nhân, đã làm cho cả nước Anh hãnh diện tự hào. Đó chính là thủ tướng Winston Churchill.
Và cậu bé nhà nghèo đã không còn chỉ biết đặt ước mơ của mình nơi cụm cỏ bờ đê. Cậu đã trở thành một bác sĩ lừng danh thế giới, cũng đồng thời là ân nhân của cả nhân loại khi tìm ra thuốc kháng sinh penicillin. Tên của ông là Alexander Fleming. (Sưu tầm)
Theo em câu chuyện trên muốn nhắn nhủ với chúng ta điều gì?
Câu chuyện chân tình, giản dị “Lòng biết ơn và niềm mơ ước” đã đem đến cho người đọc sự xúc động, cảm phục trước những nỗ lực, quyết tâm phi thường để có thể chạm đến ước mơ của một cậu bé nghèo nơi vùng quê xa xôi. Hãy viết đoạn văn nêu cảm nhận của em về nhân vật này.