Đọc truyện sau và trả lời các câu hỏi.
NGÔI NHÀ YÊU THƯƠNG
Một lần nọ, tôi trông thấy một đứa trẻ khoảng sáu, bảy tuổi đang lang thang trên phố. Trông cô bé rất đáng thương với bộ đồ rách rưới và bẩn thỉu, có lẽ suốt ngày chưa có gì để ăn. Biết được một nơi có thể cho đứa bé bữa ăn no và tấm chăn ấm, tôi vội đưa bé đến. Đó chính là nhà tình thương Shishu Bhavin, nơi nuôi dạy những đứa trẻ lang thang, cơ nhỡ. Ngay khi tới nơi, cô bé đã được tắm rửa, được mặc quần áo sạch sẽ và ăn ngon. Nhưng tối hôm đó, bé lại bỏ trốn mất.
Sau đó, chúng tôi lại đón bé về lần thứ hai, rồi lần thứ ba, nhưng lần nào bé cũng bỏ trốn. Đó quả là điều khó hiểu, vì có đứa trẻ nào mà lại từ chối được ăn no, được mặc ấm? Sau lần thứ ba, tôi nhờ một nữ tu bí mật đi theo để tìm hiểu lý do. Người nữ tu kể lại rằng, chị thấy đứa bé tìm về ngồi cùng với mẹ và em gái mình dưới gốc cây trên phố. Trên đất bày ra một chiếc đĩa nhỏ xíu và mẹ bé nấu cơm từ những thứ mà cả ngày họ đã nhặt nhạnh được ngoài đường.
Nơi đó, mẹ con họ cùng ăn cơm và cùng cười đùa. Nơi đó, người mẹ nghèo khổ, rách rưới sẽ tết tóc cho con mình bằng đôi tay tuy thô ráp nhưng dịu dàng. Nơi đó, mẹ con họ sẽ nằm ngủ bên nhau. Đó là gia đình của họ!
(Sưu tầm)
Các chi tiết sau nói lên điều gì?
“Nơi đó, mẹ con họ cùng ăn cơm và cùng cười đùa. Nơi đó, người mẹ nghèo khổ, rách rưới sẽ tết tóc cho con mình bằng đôi tay tuy thô ráp nhưng dịu dàng. Nơi đó, mẹ con họ sẽ nằm ngủ bên nhau.”
Điều gì đã thôi thúc cô bé trở về với mẹ và em để “sống dưới gốc cây trên phố” và “ăn những thứ thừa thãi họ đã nhặt nhạnh được ngoài đường.”?
Vị ngữ của câu sau là:
“Dưới đáy rừng, tựa như đột ngột, bỗng rực lên những chùm thảo quả đỏ chon chót như chứa lửa, chứa nắng.”
Dấu ngoặc kép trong câu nào được dùng để đánh dấu từ ngữ được dùng với ý nghĩa đặc biệt?
“Phong thật là một loài cây thân thiện” Anne nói, chúng luôn xào xạc, thì thầm với ta.
Nhìn từ xa, cầu Long Biên như một dải lụa uốn lượn vắt ngang sông Hồng, nhưng thực ra “dải lụa” ấy nặng tới 17 nghìn tấn.
Lan nói với tôi: “Cậu nhớ gửi thư cho mình nhé!”
Đến giờ chơi, cậu học trò ngạc nhiên trông lên : “Hoa nở lúc nào mà bất ngờ vậy?”
Cho đoạn văn sau:
Thuyền chúng tôi đang xuôi dòng Bến Hải - con sông in đậm dấu lịch sử một thời chống mĩ cứu nước. Đôi bờ thôn xóm mướt màu xanh lũy tre làng và những rặng phí lao rì rào gió thổi. Từ cầu hiền lương, thuyền xuôi khoảng sau cây số nữa là gặp biển cả mênh mông. Nơi dòng Bến Hải gặp sóng biển khơi ấy chính là cửa tùng. Bãi cát ở đây thường được ngợi ca là “Bà Chúa của các bãi tắm”.
Có bao nhiêu từ viết sai quy tắc viết hoa trong đoạn văn trên?
Chọn nhận định đúng về cấu tạo tiếng của tiếng “ương”:
Trong đoạn: “Gió thổi mãi không thôi. Nó khiến cho khu vườn dợn sóng, thổi bạt làn khói liên tục tuôn ra từ ống khói trên căn nhà và dồn đến những đám mây bù xù màu tro chẳng tốt lành gì.” (Bunin), đại từ gạch chân thay thế cho từ ngữ nào dưới đây?
Câu sau có mấy tính từ?
“Màu tối lan dần dưới từng gốc cây, ngả dài trên thảm cỏ, rồi đổ lốm đốm trên lá cành, trên những vòm xanh rậm rạp.”
Câu: “Trong nhập nhoạng, thỉnh thoảng lại bật lên một mảng sáng mờ của ánh ngày vương lại.” (Phạm Đức) được viết theo cấu trúc nào sau đây?
Cho bài ca dao sau:
Người ta đi cấy lấy công,
Tôi nay đi cấy còn trông nhiều bề.
Trông trời, trông đất, trông mây,
Trông mưa, trông gió, trông ngày, trông đêm.
Trông cho chân cứng đá mềm,
Trời êm, biển lặng mới yên tấm lòng.
Từ “trông” trong bài trên có thể hiểu như thế nào?
Từ “bay” trong câu nào dưới đây mang nghĩa “biến mất, phai mờ đi mất”?
Bác thợ nề ra về còn huơ huơ cái bay.
Chốc sau đàn chim chao cánh bay đi, nhưng tiếng hót như đọng mãi giữa bầu trời ngoài cửa sổ.
Đi qua thời thơ ấu
Bao điều bay đi mất
Những con đường mòn cũng trở nên mềm mại, lượn khúc, lúc ẩn lúc hiện trông nhẹ như những chiếc khăn voan bay lửng lơ trong gió.
Câu “Cậu lấy giúp mình quyển sách được không? ” thuộc kiểu câu gì xét theo mục đích nói?
Câu nào sau đây là câu cảm thán?
Câu hỏi “Đất phải nung trong lửa chứ sao?” được dùng với mục đích gì?
Cặp kết từ nào dưới đây giúp nối vế câu ghép và biểu thị quan hệ tăng tiến?
Cặp từ “vừa - đã” trong câu: “Buổi chiều, nắng vừa nhạt, sương đã buông nhanh xuống mặt biển.” dùng để:
Câu sau là:
“Mùi hương ngòn ngọt nhức đầu của những loài hoa rừng không tên tuổi đắm vào ánh nắng ban trưa khiến con người dễ sinh buồn ngủ và sẵn sàng ngả lưng dưới một bóng cây nào đó, để cho thứ cảm giác mệt mỏi chốn rừng trưa lơ mơ đưa mình vào một giấc ngủ chẳng đợi chờ.” (Đoàn Giỏi)
Tác giả sử dụng biện pháp nghệ thuật nào trong 2 câu thơ sau?
“Đêm nay con ngủ giấc tròn
Mẹ là ngọn gió của con suốt đời”
Tác giả đã nhân hoá sự vật trong đoạn thơ bằng cách nào?
“Trăng ơi … từ đâu đến?
Hay biển xanh diệu kì
Trăng tròn như mắt cá
Chẳng bao giờ chớp mi”
Đọc câu sau và trả lời câu hỏi:
“Có ao làng ở gần đình, gió đùa giỡn lá sen xanh chao đảo như những chiếc nón lật ngửa bồng bềnh trên mặt nước, lòng lá đọng giọt nước lóng lánh như giọt thủy ngân.”
Dòng nào dưới đây nêu đúng tác dụng của nghệ thuật nhân hóa trong câu văn sau?
Đọc bài thơ sau và trả lời câu hỏi:
CỬA SÔNG
Là cửa nhưng không then khóa
Cũng không khép lại bao giờ
Mênh mông một vùng sóng nước
Mở ra bao nỗi đợi chờ.
Nơi những dòng sông cần mẫn
Gửi lại phù sa bãi bồi
Để nước ngọt ùa ra biển
Sau cuộc hành trình xa xôi.
Nơi biển tìm về với đất
Bằng con sóng nhớ bạc đầu
Chất muối hòa trong vị ngọt
Thành vùng nước lợ nông sâu.
Nơi cá đối vào đẻ trứng
Nơi tôm rảo đến búng càng
Cần câu uốn cong lưỡi sóng
Thuyền ai lấp lóa đêm trăng.
Nơi con tàu chào mặt đất
Còi ngân lên khúc giã từ
Cửa sông tiễn người ra biển
Mây trắng lành như phong thư.
Dù giáp mặt cùng biển rộng
Cửa sông chẳng dứt cội nguồn
Lá xanh mỗi lần trôi xuống
Bỗng… nhớ một vùng núi non…
QUANG HUY
Em hãy ghi lại các đặc điểm của cửa sông được miêu tả qua các khổ thơ 2, 3, 4, 5.
Từ “cửa” trong “cửa sông” mang nghĩa gốc hay nghĩa chuyển?
Đặt một câu có từ “cửa” mang nghĩa gốc.
Khổ cuối của bài thơ sử dụng biện pháp nghệ thuật nào?
Viết đoạn văn trình bày tác dụng của biện pháp nghệ thuật được sử dụng trong khổ thơ cuối.
Viết đoạn văn 8 - 10 câu tả lại vẻ đẹp của con sông mà em từng được nhìn ngắm.