Đọc đoạn trích trong bài “Hoa học trò” (theo Xuân Diệu) rồi chọn câu trả lời đúng nhất cho mỗi câu hỏi:
[…] (1) Lòng cậu học trò phơi phới làm sao! (2) Cậu chăm lo học hành, rồi lâu cũng vô tâm quên mất màu lá phượng. (3) Một hôm, bỗng đâu trên những cành cây báo một tin thắm: Mùa hoa phượng bắt đầu. (4) Đến giờ chơi, cậu học trò ngạc nhiên trông lên: hoa nở lúc nào mà bất ngờ vậy?
(5) Bình minh của hoa phượng là màu đỏ còn non, nếu có mưa, lại càng tươi dịu. (6) Ngày xuân dần hết, số hoa tăng, màu cũng đậm dần. (7) Rồi hòa nhịp với mặt trời chói lọi, màu phượng mạnh mẽ kêu vang: Hè đến rồi! (8) Khắp thành phố bỗng rực lên như đến Tết nhà nhà đều dán câu đối đỏ.
(Theo Xuân Diệu)
Từ nào dưới đây là từ ghép phân loại?
Lưu ý: Câu hỏi này trong đề chính thức của trường chỉ mang tính chất tham khảo vì kiến thức về cấu tạo từ (từ đơn, từ phức, từ láy, từ ghép) không còn dạy trong chương trình tiểu học.
Từ nào dưới đây không phải là từ láy?
Lưu ý: Câu hỏi này trong đề chính thức của trường chỉ mang tính chất tham khảo vì kiến thức về cấu tạo từ (từ đơn, từ phức, từ láy, từ ghép) không còn dạy trong chương trình tiểu học.
Dòng nào nêu đúng các kết từ (quan hệ từ) có trong câu văn số (5)?
“Bình minh của hoa phượng là màu đỏ còn non, nếu có mưa, lại càng tươi dịu.”
Từ nào dưới đây không phải là tính từ?
Tác dụng của dấu hai chấm trong câu văn số (4) dưới đây:
“Đến giờ chơi, cậu học trò ngạc nhiên trông lên: hoa nở lúc nào mà bất ngờ vậy?”
Câu văn số (1) của đoạn trích thuộc kiểu câu nào xét theo mục đích nói?
“Lòng cậu học trò phơi phới làm sao!”
Các vế trong câu ghép: “Ngày xuân dần hết, số hoa tăng, màu cũng đậm dần.” được nối với nhau bằng cách nào?
Xác định chủ ngữ của câu văn số (8):
“Khắp thành phố bỗng rực lên như đến Tết nhà nhà đều dán câu đối đỏ.”
Câu văn số (7) sử dụng biện pháp nghệ thuật nào?
“Rồi hòa nhịp với mặt trời chói lọi, màu phượng mạnh mẽ kêu vang: Hè đến rồi!”
Ý nào dưới đây không phải là tác dụng của biện pháp nghệ thuật so sánh được sử dụng trong câu văn số (8)?
Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi:
Thanh bước xuống dưới giàn thiên lí. Có tiếng người đi, rồi bà, mái tóc bạc phơ, chống gậy trúc ở ngoài vườn vào. Thanh cảm động và mừng rỡ, chạy lại gần.
- Cháu đã về đấy ư ?
Bà thôi nhai trầu, đôi mắt hiền từ dưới làn tóc trắng nhìn cháu, âu yếm và mến thương:
- Đi vào trong nhà kẻo nắng, cháu !
Thanh đi, người thẳng, mạnh, cạnh bà lưng đã còng. Tuy vậy, Thanh cảm thấy chính bà che chở cho mình như những ngày còn nhỏ.
Bà nhìn cháu, giục :
- Cháu rửa mặt rồi đi nghỉ đi !
Lần nào trở về với bà, Thanh cũng thấy bình yên và thong thả như thế. Căn nhà, thửa vườn này như một nơi mát mẻ và hiền lành. Ở đấy, lúc nào bà cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu Thanh.
(“Về với bà”, theo Thạch Lam)
Theo em, có thể thay từ “hiền từ” trong câu: “Bà thôi nhai trầu, đôi mắt hiền từ dưới làn tóc trắng nhìn cháu, âu yếm và mến thương” bằng từ “hiền lành” được không?
Vì sao: “Thanh đi, người thẳng, mạnh, cạnh bà lưng đã còng” mà anh lại “cảm thấy chính bà che chở cho mình”?
Đoạn trích trên cho ta những cảm nhận sâu sắc về tình cảm gia đình. Tục ngữ, ca dao xưa cũng có nhiều câu viết về tình cảm ấy. Hãy chép lại chính xác một câu tục ngữ hoặc ca dao nói về tình cảm gia đình mà em biết.
Viết một đoạn văn khoảng 8-10 câu trình bày cảm nhận của em về tình bà cháu trong đoạn trích (tình cảm của bà dành cho Thanh, tình cảm của Thanh đối với bà).