Đọc văn bản sau và trả lời câu hỏi:
Đầu làng có một gò đất cao, cỏ mướt xanh, rải rác nhiều bụi cây dại quanh năm thay nhau nở những bông hoa ngát hương. Bọn trẻ trong làng thường kéo nhau ra đó chơi rất đông. Con trai chơi trận giả, chui lủi quanh các bờ bụi, lăn lê bò toài đủ kiểu. Con gái chơi nhảy dây, chơi "bịt mắt bắt dê" hoặc nắm tay nhau múa hát. Khi đã mệt, chúng thường nằm lên cỏ, ngửa mặt nhìn những cánh diều bé xíu do chúng tự làm lấy nhún nhẩy chao liệng trên bầu trời. Những đàn chim sẻ, chim sáo đá bay ngang qua thấy vui cũng sà xuống gò đất, tha thẩn tìm nhặt trái chín, những hạt bông cỏ li ti lăn tăn rải vàng khắp chốn. Mỗi khi có một đợt gió thổi qua, các bụi cây ngả nghiêng, thả những cánh hoa vàng hoa tím bay phấp phới. Những cánh hoa lướt nhẹ trên mặt, trên mình lũ trẻ khiến chúng cười vang và nhẩm dậy đua nhau đuổi bắt. Tiếng chúng cười tan lẫn vào tiếng chim lảnh lót và tiếng rì rào thì thầm của những bụi cây.
- Trời! Được sống như những đứa trẻ, được làm người như chúng thật là thích!
- Những cây que, những trái bòng trái bưởi, những mo cau bị bạn trẻ bỏ lai sau một ngày chơi đùa, bỗng cùng thốt lên như thế. Thấy bọn trẻ thật đáng yêu, chúng cũng thèm muốn được đáng yêu như thế. Ước muốn của chúng mới dễ thương và đáng trân trọng làm sao! Suốt đêm, chúng rì rầm tâm sự, chúng mơ tưởng, chúng ao ước... Trái bưởi héo buột thốt lên thành tiếng:
- Ước gì có một phép lạ nào biến chúng ta thành người...
(Điều mong ước giản dị, Trần Hoài Dương)
Đọc đoạn sau và trả lời câu hỏi:
“Đầu làng có một gò đất cao, cỏ mướt xanh, rải rác nhiều bụi cây dại quanh năm thay nhau nở những bông hoa ngát hương. Bọn trẻ trong làng thường kéo nhau ra đó chơi rất đông. Con trai chơi trận giả, chui lủi quanh các bờ bụi, lăn lê bò toài đủ kiểu. Con gái chơi nhảy dây, chơi "bịt mắt bắt dê" hoặc nắm tay nhau múa hát. Khi đã mệt, chúng thường nằm lên cỏ, ngửa mặt nhìn những cánh diều bé xíu do chúng tự làm lấy nhún nhẩy chao liệng trên bầu trời. Những đàn chim sẻ, chim sáo đá bay ngang qua thấy vui cũng sà xuống gò đất, tha thẩn tìm nhặt trái chín, những hạt bông cỏ li ti lăn tăn rải vàng khắp chốn. Mỗi khi có một đợt gió thổi qua, các bụi cây ngả nghiêng, thả những cánh hoa vàng hoa tím bay phấp phới. Những cánh hoa lướt nhẹ trên mặt, trên mình lũ trẻ khiến chúng cười vang và nhẩm dậy đua nhau đuổi bắt. Tiếng chúng cười tan lẫn vào tiếng chim lảnh lót và tiếng rì rào thì thầm của những bụi cây.”
Khung cảnh thiên nhiên, con người trong đoạn trên được cảm nhận bằng các giác quan nào?
Tác dụng của dấu phẩy thứ nhất trong câu: “Những đàn chim sẻ, chim sáo đá bay ngang qua thấy vui cũng sà xuống gò đất, tha thẩn tìm nhặt trái chín, những hạt bông cỏ li ti lăn tăn rải vàng khắp chốn.” là:
Câu “Ước muốn của chúng mới dễ thương và đáng trân trọng làm sao!” thuộc kiểu câu gì xét theo mục đích nói?
Qua mong ước "được sống như những đứa trẻ, được làm người" của “những cây que, những trái bòng trái bưởi, những mo cau” tác giả muốn ca ngợi điều gì?
Đọc câu văn sau và trả lời câu hỏi: “Mỗi khi có một đợt gió thổi qua, các bụi cây ngả nghiêng, thả những cánh hoa vàng hoa tím bay phấp phới.” Từ loại của những từ được gạch chân trong đoạn văn trên lần lượt là:
Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi:
Cho dù đứa trẻ sơ sinh ra đời ở nơi nào trên thế giới, chúng đều bắt đầu “thám hiểm" môi trường xung quanh bằng miệng và bàn tay. Ngay sau khi mới chào đời, chúng đã biết phân biệt cảm giác nóng - lạnh. Khoảng 6 - 7 tuần tuổi, chúng đã biết mỉm cười. Từ khoảng 18 tháng tuổi trở đi, mỗi ngày chúng thu thập thêm vào bộ não tới 10 khái niệm mới. Có thể nói từ thời kì này, vốn từ của chúng phát triển một cách bùng nổ và từ khi hai tuổi rưỡi chúng đã chinh phục được ngôn ngữ mẹ đẻ một cách cơ bản.
Tất cả quá trình đó nằm trong một chương trình do bộ gene điều khiển và diễn ra trong mọi đứa trẻ bình thường từ hàng chục nghìn năm nay. Tuy nhiên, chỉ riêng gene di truyền thôi chưa đủ để biến một đứa trẻ sơ sinh thành một nhà khoa học đạt giải Nobel. Tiến sĩ Wolf Singer, một chuyên gia thần kinh học thuộc viện Max-Planck nhận xét: "Các tín hiệu từ môi trường xung quanh luôn tác động lên quá trình phát triển của các thông tin di truyền. Chỉ bộ gene thôi thì không đủ quyết định trí tuệ, tài năng hoặc bản sắc của một con người". Theo ông, nếu một đứa trẻ sinh ra trong thời kì đồ đá nhưng lớn lên trong điều kiện ngày nay, với ô tô, máy bay, trò chơi điện tử,... thì nó cũng sẽ phát triển như chúng ta. Nên gene di truyền của con người hầu như không thay đổi bao nhiêu trong hàng chục ngàn năm nay.
(TS. Đỗ Thị Châu, Tình huống tâm lý học lứa tuổi và tâm lý học sư phạm, NXB Giáo dục, 2005, tr. 20)
Theo em nội dung chính của văn bản trên là gì?
Theo tiến sĩ Wolf Singer, những yếu tố nào tác động đến sự phát triển của con người?
Dấu chấm lửng (dấu ba chấm) trong câu văn: “Theo ông, nếu một đứa trẻ sinh ra trong thời kì đồ đá nhưng lớn lên trong điều kiện ngày nay, với ô tô, máy bay, trò chơi điện tử,... thì nó cũng sẽ phát triển như chúng ta.” có tác dụng gì?
Có bao nhiêu cặp từ trái nghĩa trong đoạn sau:
Cho dù đứa trẻ sơ sinh ra đời ở nơi nào trên thế giới, chúng đều bắt đầu “thám hiểm" môi trường xung quanh bằng miệng và bàn tay. Ngay sau khi mới chào đời, chúng đã biết phân biệt cảm giác nóng - lạnh. Khoảng 6 - 7 tuần tuổi, chúng đã biết mỉm cười.?
Từ văn bản trên, em hãy đề ra những giải pháp để giúp trẻ em khôn lớn và phát triển theo hướng tích cực?
Đọc câu chuyện sau và thực hiện yêu cầu bên dưới:
SỨC MẠNH CỦA ÁNH NẾN
Ngày xưa, một người cha uyên bác có ba người con trai. Họ đều tự cho mình là người thông minh. Để kiểm tra trí thông minh của các con, người cha đã nghĩ ra một câu hỏi.
Một hôm, người cha gọi ba con đến và nói: “Cha biết các con rất thông minh, nhưng hôm nay cha muốn biết ai là người thông minh nhất.”
Người cha đưa cho mỗi người con một số tiền, bảo họ dùng số tiền này mua bất cứ thứ gì họ muốn và thứ đó phải lấp đầy cái kho rộng của ông.
Người con trai cả nghĩ hồi lâu cũng không biết nên dùng số tiền này để mua thứ gì. Cuối cùng, anh quyết định dùng toàn bộ số tiền mua cỏ. Anh nghĩ rằng cỏ khô chiếm nhiều diện tích nhất. Nhưng sau khi chở cỏ về, số lượng cỏ vẫn chưa lấp hết một nửa cái kho. Người cha xem xong lắc đầu nói: “Thế này thì không được rồi”. Anh con trai cả nghe thấy vậy vô cùng buồn bã.
Anh con trai thứ hai lại dùng bông để lấp đầy nhà kho. Nhưng cho dù cố gắng thế nào, anh cũng không thể lấp đầy hai phần ba nhà kho. Người cha liền nói với anh: “Con làm như vậy cũng như anh con, không được đâu.” Anh con trai thứ hai nghe thấy vậy cũng vô cùng buồn bã.
Đến lượt người con trai út, anh ung dung mời cha và các anh bước vào trong nhà kho. Sau đó, anh đóng cửa ra vào lại, cả nhà kho đều tối om, chẳng nhìn thấy gì cả. Người anh cả liền nói: “Em út, em đang làm gì vậy? Chẳng nhìn thấy gì cả.” Người em út mỉm cười, chẳng nói năng gì. Sau đó anh móc từ trong túi ra bao diêm và những cây nến đã mua sẵn.
Bỗng nhiên, nhà kho tối om tràn đầy ánh sáng của những cây nến, mặc dù yếu ớt nhưng lại có thể phát sáng cho cả gian nhà kho. Ánh sáng đó lấp lánh, lung linh như đang sưởi ấm trái tim của người cha và các con.
Người cha nhìn thấy vậy, vô cùng vui mừng. Ông nắm lấy tay con trai út, trìu mến nói: “Con là đứa con thông minh.”
Anh cả và anh hai rất khâm phục em, trách mình bất tài. Người cha trịnh trọng nói với các con: “Các con muốn lấp đầy không gian nhưng vật chất mua về đó không thể nào lấp đầy không gian lớn. Ánh nến mặc dù yếu ớt, có thể dễ dàng bị ngọn gió thổi tắt nhưng nó lại mang đến sự ấm áp và hi vọng cho con người. Hãy để trái tim mình luôn tràn đầy hi vọng, tràn đầy yêu thương".
Ba người con trai nghe cha nói xong cũng hiểu được dụng ý của cha, cảm động rơi nước mắt.
Trong câu chuyện trên người con út đã làm cách nào để lấp đầy nhà kho?
Qua câu chuyện trên, em học được điều gì?
Francis Bacon cho rằng: “Tri thức là sức mạnh.”. Em có đồng ý với ý kiến đó không, vì sao?