Đề thi thử vào lớp 6 môn Tiếng Việt trường Ngôi sao Hà Nội năm 2026 được biên soạn bám sát cấu trúc đề tuyển sinh của trường năm gần nhất, giúp học sinh đánh giá năng lực và chuẩn bị kiến thức cho kỳ thi chính thức.
Học sinh ấn nút Làm bài để bắt đầu (đăng nhập nếu đã có tài khoản, đăng kí miễn phí nếu chưa có tài khoản trên TAK12). Sau khi hoàn thành, học sinh sẽ nhìn thấy kết quả bài làm và báo cáo phân tích chi tiết, khuyến nghị lộ trình học phù hợp.
👉 Làm đề thi thử vào lớp 6 môn Toán trường Ngôi sao Hà Nội năm 2026
👉 Làm đề thi thử vào lớp 6 môn Tiếng Anh trường Ngôi sao Hà Nội năm 2026
Đọc câu văn sau và cho biết:
“Dưới đất, đám lá khô cuống cuồng chạy, va vào nhau sột soạt.” (Ngọc Minh)
Nhận định nào sau đây không đúng?
Cho đoạn văn sau:
“Rừng Tây Nguyên đẹp vì cảnh sắc thiên nhiên. Khi những cơn mưa đầu mùa đổ xuống, bầu trời vẫn trong. Rừng mát mẻ, xanh tươi. Các đồi gianh vươn lên và cỏ non bò lan ra mặt suối, như choàng cho rừng một chiếc khăn lấp lánh kim cương. Mặt trời xuyên qua kẽ lá, sưởi ấm những con suối trong vắt.”
(Theo Ay Dun và Lê Tấn)
Từ loại của những từ được gạch chân trong đoạn văn trên lần lượt là:
Dòng nào dưới đây đặt dấu gạch chéo (/) đúng để ngăn cách chủ ngữ và vị ngữ?
Cho đoạn văn sau:
Chợ Hòn Gai buổi sáng la liệt tôm cá... Những con cá chim mình dẹt như hình con chim lúc sải cánh bay, thịt ngon vào loại nhất nhì. Những con cá nhụ béo núc, trắng lốp, bóng mượt như được quét một lớp mỡ ngoài vảy.
(Thi Sảnh)
Đoạn văn trên sử dụng biện pháp nghệ thuật nào?
Dấu phẩy trong câu: “Không khí trong rừng đã đỡ hanh, những lá khô không vỡ giòn tan ra dưới chân người như những lớp bánh quế nữa.” (Ngô Quân Miện) có tác dụng gì?
Đọc bài thơ sau:
Bốn mùa mơ ước
(Nguyễn Lãm Thắng)
Em mơ mình là cánh én
Gọi nắng xuân về muôn nơi
Trong veo nỗi niềm thương mến
Hoà trong rộn rã tiếng cười.
Em mơ mình là cơn gió
Giữa ngày nắng hạ nồng oi
Cùng mây bay đi đây đó
Đem mưa dịu mát muôn nơi.
Em mơ là vầng trăng tỏ
Lung linh giữa trời thu xanh
Vui cùng những ngôi sao nhỏ
Như ngàn đôi mắt long lanh.
Em mơ mình là ngọn lửa
Xua tan giá lạnh mùa đông
Đàn chim vui bay về tổ
Bữa cơm chiều quê ấm nồng...
Yêu từng dặm dài đất nước
Em mơ về con đường xa
Bốn mùa còn bao mơ ước
Ở phía chân trời bao la
Bằng cách kéo thả hãy sắp xếp các từ được gạch chân trong bài thơ vào hai nhóm nghĩa của từ đa nghĩa:
(Lưu ý, học sinh kéo thả các từ theo thứ tự xuất hiện trong bài thơ)
Hãy nêu tác dụng của việc lặp đi lặp lại cụm từ “em mơ” trong bài thơ trên.
Đọc câu chuyện sau và thực hiện yêu cầu bên dưới:
Đôi tay cầu nguyện
Vào thế kỷ 15, trong ngôi làng nhỏ nọ, một gia đình có tới mười tám người con. Cha của họ phải làm việc tới 20 tiếng đồng hồ mỗi ngày mà cả gia đình vẫn không đủ sống. Thế nhưng, hai người con lớn trong nhà vẫn có một mơ ước: cả hai đều muốn học vẽ vì họ có năng khiếu từ nhỏ.
Sau không biết bao nhiêu buổi nói chuyện suốt đêm trên chiếc giường đông chật anh em, hai người con lớn đã đưa ra một quyết định. Họ sẽ tung một đồng xu. Người thua sẽ làm thợ mỏ và dùng toàn bộ thu nhập để chu cấp cho người thắng đi học. Còn người thắng, sau bốn năm học, sẽ chu cấp tài chính cho người còn lại đi học, dù bằng cách bán tranh hay phải đi làm thợ mỏ.
Đồng xu được tung lên, Albrecht Durer thắng cuộc và được đi học. Albert thua và đi tới vùng mỏ đầy nguy hiểm. Trong suốt bốn năm, anh đã làm lụng vất vả để nuôi người em của mình ăn học.
Từ những ngày đầu nhập học, Albrecht đã trở thành sinh viên tài năng nhất của cả học viện. Những bức điêu khắc, những bức tranh sơn dầu của anh đẹp hơn nhiều so với các tác phẩm của thầy dạy và đến khi tốt nghiệp học viện, anh đã kiếm được khá nhiều tiền từ việc bán các tác phẩm của mình.
Khi trở về, trong bữa ăn sum họp, Albrecht đứng dậy để cảm ơn người anh trai đã hi sinh bốn năm giúp mình hoàn thành ước mơ. Và Albrecht nói:
- Anh Albert, bây giờ đã đến lượt anh. Anh hãy tới Nuremberg để theo đuổi ước mơ của mình. Em sẽ lo toàn bộ chi phí và chăm sóc gia đình.
Albert mỉm cười, rồi bật khóc:
- Không, anh không thể tới Nuremberg được, đã quá muộn rồi. Bây giờ, sau bốn năm làm việc trong hầm mỏ, không còn ngón tay nào của anh là lành lặn. Thậm chí, bây giờ anh còn bị thấp khớp ở tay phải nặng tới mức không thể nâng nổi một chiếc ly, nói gì đến việc cầm cọ vẽ. Cảm ơn em, nhưng bây giờ đã quá muộn rồi…
Hơn 450 năm đã qua, cho tới bây giờ, hàng trăm bức chân dung, tranh màu nước, tranh than chì, tranh khắc gỗ và khắc đồng… của Albrecht Durer đã được treo ở những Viện bảo tàng lớn nhất thế giới. Nhưng dường như tất cả mọi người đều biết tới một tác phẩm của Albrecht Durer: Để tỏ lòng kính trọng và biết ơn anh trai Albert, Albrecht Durer đã thực hiện một tác phẩm cẩn thận nhất trong đời: vẽ lại đôi bàn tay của anh trai mình, với lòng bàn tay hướng vào nhau và những ngón tay gầy guộc hướng lên trời. Ông chỉ gọi bức tranh ấy đơn giản là “Đôi tay”, nhưng cả thế giới đều đặt tên cho kiệt tác đó là “Đôi tay cầu nguyện”.
Hoàn cảnh gia đình của Albrecht Durer và Albert có gì đặc biệt? Ước mơ của anh em Albrecht Durer và Albert là gì?
Để tỏ lòng biết ơn với người anh trai đã hi sinh bốn năm giúp mình hoàn thành được ước mơ, Albrecht đã làm gì? Điều gì đã tạo nên một bức tranh kiệt tác “Đôi tay cầu nguyện”?
Câu chuyện “Đôi tay cầu nguyện” khép lại nhưng nhưng vẫn mãi lay động trái tim người đọc. Em hãy viết một đoạn văn nêu ý nghĩa của câu chuyện.
Giữa cuộc sống bộn bề lo toan, chúng ta rất cần những yêu thương và sẻ chia. Trao đi yêu thương để nhận lại yêu thương là một quy luật trong cuộc sống. Sống không chỉ là “nhận” mà còn phải biết “cho đi” vì “Chính lúc ta cho đi nhiều nhất lại là lúc ta được nhận lại nhiều nhất”. Hãy viết đoạn văn trả lời tại sao “Khi ta thực lòng trao đi yêu thương và biết sẻ chia thì cuộc sống sẽ trở nên hạnh phúc và có ý nghĩa hơn”?
Có 1 ngày đến trường, em không cần mang sách vở, không cần lo lắng về điểm số, không phải ngồi cả ngày với bút viết và bảng đen và thầy cô nói: “Hôm nay, các em vẫn học nhưng hãy học bằng những trải nghiệm thực tế.”
Hãy tưởng tượng và kể về một ngày học đặc biệt như thế.